Hôm nay mùng 4 mình về quê mẹ ở Thăng Bình. Từ nhà mình về Thăng Bình tới 70km, xa lắc vậy nhưng năm nào mình cũng đi một mình. Đường quốc lộ mấy ngày ni người xe nhộn nhịp. Nhìn những cô gái gái ôm người yêu trên xe mình thoáng buồn nhưng không sao, rú ga chạy nhanh nghe gió vù vù bên tai thật đã. Chạy ra ngoài Tam An, nhìn những đồng lúa đang lên xanh mướt thật đẹp, bỗng nghĩ sao dạo này mình ít làm thơ vậy nhỉ. Chạy xe buồn quá thôi làm vài câu thơ con cóc....
Đường về quê mẹ trời bỗng nắng
Mặt trời soi rọi gót chân con, lấm bùn
Qua đổng cát Bình Giang mà trắng xóa
Nỗi niềm riêng thương tiếc khôn nguôi
Ở Bình Giang có một đổng cát rất rộng lớn, có thể nói giống một sa mạc thu nhỏ vậy. Đọc 2 câu này mọi người cũng hiểu rồi chứ...Lại tiếp tục leo lên xe đi tiếp....
Ôi quê mẹ sao mà thân thương quá
Đường đất, bụi tre, thấp thoáng dáng nhà
Nơi nào con qua, chân mẹ còn in dấu?
Thuở còn thơ mẹ đuổi bắt, trốn tìm
Lần nào cũng vậy, rời đường nhựa rẽ vào đường đất là mình có cảm giác gì đó thân thương lắm. Mảnh đất này, gò cát này, bụi tre này, mẹ ta sinh ra, lớn lên và trưởng thành ở nơi này đây. Có phải ngày xưa mẹ cũng từng chơi đuổi bắt, trốn tìm ở chỗ này không...
Nhớ lúc xưa ba chở con đi
Trên đường về con đếm từng kilomet
Xe đạp cộc cạch giờ mình con xe máy
Thấy cô đơn ở sâu thẳm tâm hồn
Đường xa vậy mà lúc xưa còn nhỏ xíu ba vẫn thường chở mình về bằng xe đạp. Chỉ được lúc đầu háo hức thôi, còn lúc sau mỏi quá nên mình thường ngủ gật. Ba sợ mình ngủ quên rớt xuống đường nên bày ra trò biểu mình đếm cột km. Ngày xưa vất vả là vậy, giờ xe máy bon bon nhưng mình đi có một mình nên buồn thiu, ước gì có ai đó chở về ra mắt ngoại. Thật ra từ ngày biết đi xe máy năm nào mình cũng một mình chạy về thăm ngoại, và ước mơ này có từ trước đây 3,4 năm rồi mà vẫn chưa thành hiện thực, hix....
Mẹ mất rồi con lại về với ngoại
Với tình thương ngoại chăm bẵm, ru hời
Cánh võng nhỏ đong đưa ba đứa trẻ
Bàn tay già ngoại chiu chắt con thơ
Ngày đó mẹ mất mình yếu lắm, lại mắc bệnh nữa nên khó nuôi. Ba và ngoại phải bồng mình lên chùa xin thuốc và chị hai, cô út đêm đến lại phải đi bắt cóc đắp lên ngực mình. Bà ngoại đi xem thầy nói là má muốn mang mình đi vì không muốn bà ngoại phải khổ. Ngoại phải xin mới được đó. Lúc mẹ mới mất ba mang mình về cho ngoại nuôi, nhà cậu mình cũng có 2 đứa nhỏ nữa, một đứa bằng tuổi mình và một đứa nhỏ hơn mình một tuổi. Một mình ngoại ở nhà giữ 3 đứa cháu, bỏ cả 3 đứa trên võng mà đưa. Ngoại vẫn hay kể lúc xưa mình khó lắm, chỉ có ngoại đưa võng mình mới không khóc, ai đụng vô cũng không chịu....
Năm nay về ngoại trách sao năm nay mày về trễ thế. Nhìn ngoại khỏe là mình vui rồi....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét